Album Ảnh Xưa

Đây là những gì mà ad đã sưu tầm được để dành tặng cho các anh chị Sài Gòn Xưa ,nếu trong đây có gì thiếu xót hoặc không đúng mọi người cứ góp ý hen.

Tạp chí Tuổi Ngọc- tuần báo của tuổi vừa lớn, phát hành tại Sài Gòn trước 75 tại số 98 Phạm Ngũ lão với chủ bút là nhà văn, nhà thơ DUYÊN ANH – VŨ MỘNG LONG , thư kí: ĐINH TIẾN LUYỆN ,xin quý vị lưu ý báo “Tuổi Ngọc” là dành cho tuổi MỚI LỚN còn gọi là Tuổi Trăng Tròn gồm rất nhiều bài đề cặp đến tình yêu một cách nhẹ nhàng khi ấy ,chứ không phải là tờ báo “Tuổi Hoa” nha quý vị ..Hihi, chắc trong chúng ta thời đó mỗi lần xuất bản báo là một lần hồi hộp, như cậu trai vừa lớn chờ đợi người tình ở gốc cây, cây khuất nhất trước cổng trường con gái như thí sinh làm bài dở chờ đợi nghe kết quả

“TUỔI NGỌC” tuần báo của tuổi vừa lớn, xin được coi giống như một bài thi làm dở của thí sinh chăm học, và bạn đọc sẽ là thầy chánh chủ… khảo tuyên bố kết quả. Nếu bạn phán hai tiếng “Đọc được” có nghĩa là TUỔI NGỌC đã đâu vớt (DUYÊN ANH – chủ tòa soạn báo TUỔI NGỌC viết trang đầu bộ TUỔI NGỌC mới, số 1, phát hành 27/05/1971) và “TUỔI NGỌC” tập hợp nhiều câu bút viết cho tuổi mới lớn: DUYÊN ANH, TỪ KẾ TƯỜNG, MAI THẢO, NGUYỄN XUÂN HOÀNG, ĐINH TIẾN LUYỆN,ĐINH HÙNG, TRẦM MIÊN, NGUYỄN TẤT NHIÊN, HẠ PHÚC TRẦM, MAI…,và có những truyện dài ấn tượng như ÁO TIỂU THƯ, QUÁN TRỌ TUỔI TRẺ (DUYÊN ANH),TRANG NHẬT KÍ CỦA QUỲNH (ĐINH TIẾN LUYỆN), HUYỀN XƯA (TỪ KẾ TƯỜNG), PHÍA NGOÀI CỬA LỚP (MAI THẢO)…

Chúng ta cùng Tản Mạn nha ..
Tuần báo của yêu thương”…Tuổi là cây bút thon thon ngọc ngà
Tuổi là sách thơm, trong như ngoài bìa
Tuổi là tay viết xanh xanh hàng chữ
Ép trong đôi tờ, cánh bướm đã khộ”…

TUỔI THẦN TIÊN – PHẠM DUY)

“Yêu một khắc để mang sầu trọn kiếp
Tình mười năm còn lại mấy tờ thư
Mộng bâng quơ hò hẹn cũng là hư
Niềm son sắt ngậm ngùi duyên mỏng mảnh
….
Lá thư xưa màu mực úa phai rồi
Duyên hẳn thắm ở phương trời đâu đó!!!” (*)

Này những TUỔI NGỌC, TUỔI HOA, những người, những bạn..đã mang sầu trọn kiếp chưa, đã đến được bến bờ nào rồi….Tôi không biết, tôi không làm cách chi mà biết được….Nhưng…”còn lại mấy tờ thư”, đây, “của tin còn một chút này làm ghi”…tôi lại lật giở lại từng trang hoài niệm – một hoài niệm đẹp của Saigon – và thấm thía làm sau cái cảm giác “trong lòng thương nhớ cơn mơ lại kì”…
“Mộng này là thần tiên? Mộng này là quyến luyến”…Một cơn mộng đẹp, một cơn mộng vô cùng cần kíp, khi “đời sống đã mang đi hết những câu kinh trinh bạch mà không phải lúc nào, giờ nào, thời nào cũng thổ lộ cùng nhau được”(**)….thì đây, TUỔI NGỌC, thời ấy, năm ấy… và giờ đây, như đang cùng thổ lộ, đang cùng gióng giã lên những hồi kinh tình yêu, tình thân, tình quê…

“…Không gian như có giây tơ, Bước đi sẽ đứt, động hờ se tiêu…”(***)

Đã từng có một thời gian, không gian như thế…

Ai cũng từng một lần…bước xuống bậc tam cấp cửa lớp, giã từ, giã từ…những nhung lụa tuổi nhỏ, những hoa gấm ngọc ngà, bước xuống bậc tam cấp ấy..là bước xuống đời…chia xa những hồn nhiên tuổi ngọc, những gương mặt thân quen, những âm vang hạnh phúc…Những thương nhớ muôn vàn ấy, dù muốn hay không, cũng đã phủ kín hồn chúng ta, mất rồi!
Biết đến kiếp nào, đời nào..mới đi lại trên con đường ấy, mới vô tư ngắm gió trời, nghe tiếng ve rả rích và (giả bộ) sầu lo…? Biết đến bao giờ mới còn thấy buổi chiều học trò rực rỡ, buổi sáng học trò mầu nhiệm và buổi trưa học trò với “cỏ biếc, vườn xanh”???

Những mùa hạ xa vắng ấy đã trôi mãi xa, ngàn xa, đã phủ lên hồn ta một chút hanh hao, một chúc tiếc nhớ..nhưng cũng đủ để quay quắt khi vời trông.. Một ngọn gió kỉ niệm đang bay qua và luồn vào trí nhớ, một “trí nhớ nhỏ nhoi”..nhưng đủ chỗ để khi khơi vang từng tiếng động, thứ “tiếng động nào gõ nhịp khôn nguôi”, cũng đủ để ta như kẻ mộng du, lần mò theo thanh âm ấy đế nắm níu được sợi dây nhung nhớ…đi tìm một thời gian nào đó đã nghìn trùng xa cách!

TUỔI NGỌC nắm níu những xa cách tưởng chừng đã ngàn trùng ấy.

Tôi ngỡ ngàng trước những dòng những chữ…(tưởng chừng) vô thức, nhưng đằng sau, là cả một trời hoa mộng, những ủi an và chia sớt về nỗi buồn, những rung động đầu đời, những vụt mất của mối tình đầu, những xao xuyến …nghe ra sao thấy ngọt ngào như hương trái vừa chín tới, ngất ngây như dư vị của một mùa yêu xưa…

.. .Trong THƯ TÒA SOẠN, số 1, năm 1971, DUYÊN ANH đã viết:

“Mỗi lần xuất bản báo là một lần hồi hộp. Như cậu trai vừa lớn chờ đợi người tình ở gốc cây. Cây khuất nhất trước cổng trường con gái. Như thí sinh làm bài dở chờ đợi nghe kết quả. Không sai chút nào. TUỔI NGỌC. Tuần báo của tuổi vừa lớn, xin được coi giống như một bài thi làm dở của thí sinh chăm học. Và bạn đọc sẽ là thầy chánh chủ… khảo tuyên bố kết quả. Nếu bạn phán hai tiếng “Đọc được” có nghĩa là TUỔI NGỌC đã đâu vớt”

Xúc động quá, và..dễ thương quá… và tôi, giờ đây, có khác chi một nhân vật trong “ÁO TIỂU THƯ” của DUYÊN ANH (và cũng là truyện …khai trương số 1 TUỔI NGỌC năm 1971)

“…Anh đã thật sự giã từ cuộc đời thơ mộng và đang vất vả leo dốc vật chất. Mọi người đều có một lần biệt ly bùi ngùi đó. Chỉ bất hạnh khi sợi khói tương tư vướng vào mắt, người ta không nhớ nổi kỷ niệm đầu đời .
Khói của chiếc xe buýt già làm cay mắt anh.Anh mơ hồ nghe tiếng gió êm đềm mười sáu năm qua luồn vào tâm tưởng . Anh đứng im lặng giữa chiến khu kỷ niệm…”, nhưng may mắn quá, tôi còn được gặp lại, còn được nhớ lại những xôn xao thưở ấy, “vùng tuổi xanh”… trong tôi còn chưa bay mất…!

Khói tương tư vẫn chưa cuốn lên, mà tôi thấy mắt mình cay cay! ..đọc lại những bài này chắc chắn các bạn sẽ cảm thấy nhớ về một thời tại Sài Gòn thanh bình của chúng ta đúng không quý vị ,ai có cảm xúc cứ lột tả hết đi nhé để chúng ta cùng nhau thả hồn về Sài Gòn một thời huy hoàng

Sài Gòn Xưa